Giữ một đêm giam một đời [Chương 26-Phần 1]

Chuyển ngữ: nhoclubu

***

Cố Trạch Vũ bị tấn công đến nỗi lui về sau một bước. Hàm răng bị va đập sinh đau, không khỏi kêu lên.

Nhan Thanh chưa bao giờ chủ động như vậy, lại càng không làm ở nơi công cộng thế này. Tư duy của anh cứng đờ mất một giây, sau đó nghĩ đến phản ứng vừa nãy của cô, trong lòng lập tức sáng tỏ.

Tiếng cười trầm thấp theo môi anh tràn vào khoang miệng cô, một tay anh giữ chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô, một tay cố định sau gáy cô, thoáng biến bị động thành chủ động.

Hay tay Nhan Thanh bấu lấy vạt áo của anh, cố gắng nghiêng đầu không để anh ngăn cản tầm nhìn của mình. Vừa làm ra bộ dạng say đắm, vừa lợi dụng khe hở phóng mắt quét qua quét lại trên người Hàn Tĩnh Nguyệt.

Bỗng nhiên, trên môi đau đớn.

Ngay sau đó, giọng nói thâm hiểm của Cố Trạch Vũ quanh quẩn giữa môi răng cô, “Anh đã ra sức như vậy! Em hãy nghiêm túc làm chuyện xấu đi ha!”

Nhan Thanh không nói gì, nhưng biết lắng nghe anh mà sửa chữa lại sai lầm. Cô nâng hai cánh tay choàng lên cổ anh, theo sức nâng của anh, gần như cả người cô đều quấn lên người anh.

Nhưng tiếp theo, sự việc lại không phát triển theo chiều hướng như trong tưởng tượng của Nhan Thanh.

Trong mấy cuốn ngôn tình bình thường, một công chúa có diện mạo xinh đẹp, xuất thân tốt như Hàn Tĩnh Nguyệt, bình thường sẽ xem bản thân là trung tâm của thế giới, nghĩ mình là nữ chính định mệnh của nam chính. Sẽ xem cái loại lính nhảy dù nửa chừng nhảy xổ ra như cô là kẻ thứ ba, là chíp hôi không biết xấu hổ.

Sau đó, lúc nữ chính nhìn thấy nam chính trong lòng mình ôm hôn một cô gái khác, sẽ bụm mặt, khóc lóc, nước mắt đầm đìa quay đầu chạy trốn. Từ đó về sau hận nam chính thấu xương, vĩnh viễn không gặp lại.

Nhưng cô nàng Hàn Tĩnh Nguyệt này, nói cô ‘thông minh’, thì rõ ràng lãng phí hai chữ này quá, tối qua còn để cô PK (tiêu diệt) một trận cơ mà. Còn nói cô không có não, bây giờ trái lại có chút hâm mộ. Tinh thần rộng lượng chịu đựng kia, mấy bộ phim cung đình không tìm cô đóng vai chính thật đúng là uổng phí.

Cô ấy chỉ đứng ở một chỗ không gần không xa, cho đến khi cuối cùng hai người buông ra, mới thước tha bước đi qua đó. Trên mặt còn mang vẻ tươi cười, ngọt ngào gọi một tiếng “anh hai”, sau đó trực tiếp không để ý đến Nhan Thanh, “Thói quen một mình lén lút trốn đi giữa chừng của anh vẫn không sửa được nha!”

Gì, một mình à! Cô không phải là người sao!

Nhan Thanh tức giận thầm mắng trong lòng, giơ tay lên bấu mạnh vào lưng của Cố Trạch Vũ.

Anh hít sâu một hơi, trên mặt lại làm ra vẻ không có chuyện gì. Ôm người trong lòng xoay lại, ra vẻ kinh ngạc nhìn người vừa đến, “A, Tĩnh Nguyệt! Sao em lại chạy đến chỗ này!”

“Thì tìm anh đó!” Hàn Tĩnh Nguyệt hất hất mái tóc xoăn dài, liếc mắt đưa tình với anh.

“Ha ha…” Cố Trạch Vũ bật cười, cúi đầu gặm lấy cánh môi của Nhan Thanh, “Anh và chị dâu em ra ngoài hít thở không khí một lát. Quốc Khánh ngồi ở bàn 106 gần cửa sổ, em gặp nó chưa!”

Vẻ mặt Hàn Tĩnh Nguyệt vẫn như cũ, nhưng ánh mắt lại tối sầm u ám. Vẫn không thèm nhìn Nhan Thanh, “Mới vừa chào hỏi anh ấy xong nè, anh hai à…” Đáng tiếc chưa nói dứt lời thì lại không nói thêm được nữa.

Nhan Thanh hừ một tiếng, lấy tay vỗ vỗ trán, yếu đuối như cành liễu trước gió vùi, đầu vào ngực Cố Trạch Vũ, hai tay vòng qua thắt lưng anh, như con mèo nũng nịu trong lòng anh. Cố Trạch Vũ cũng phối hợp rất ăn ý, bàn tay đặt trên lưng cô khẽ vỗ về, ánh mắt dịu dàng như nước chảy, “Sao vậy em? Khó chịu à?”

“Dạ.” Cô yếu ớt gật đầu, trong lòng vang lên tiếng cười dữ dội.

Hàn Tĩnh Nguyệt dám coi thường cô, cô liền lôi kéo liền ân ái với người đàn ông trong lòng cô ấy, vừa không thèm để mắt tới cô ấy. Tối nay không trả lại hết bực dọc của chứng rối loạn kinh nguyệt hơn nửa năm nay của cô, cô trở về cũng không còn mặt mũi đối diện với mẹ cô, bà Từ Á Hồng!

“Bé Thanh, sao vậy em? Em khó chịu ở đâu à?” Vẻ mặt lo lắng của Cố Trạch Vũ, thật đến nỗi không nhìn ra nửa điểm giả dối, “Em nói gì đi chứ!”

“Em không sao mà…” Nhan Thanh nhíu mày, từ trong lòng anh ngẩng đầu lên, làm ra vẻ vô tình liếc sang Hàn Tĩnh Nguyệt một cái. Sau đó đột nhiên đẩy anh ra, che miệng lại “Ụa —” một tiếng, chạy nhanh vào nhà vệ sinh.

Cô phát huy vai diễn này ít nhiều có chút nằm ngoài dự đoán của mọi người. Nhưng cũng may năng lực ứng biến của Cố Trạch Vũ khá nhạy, hơn nữa hai người lại sống chung lâu như vậy, tất nhiên trong lòng phải thấu hiểu lẫn nhau.

“Lại buồn nôn rồi?!” Anh vỗi vã vừa lấy khăn tay ra, vừa đi theo Nhan Thanh qua đó.

Đáng tiếc đã chậm một bước, cô bé Nhan Thanh nhà anh đã bay thẳng vào nhà vệ sinh nữ. Anh đành phải gấp gáp dừng chân, chỉ còn kém một centimet nữa thôi là cũng bay vào trong đó với cô rồi.

Cố Trạch Vũ ngượng ngùng sờ mũi, cuối cùng cũng hiểu. Cô bé Nhan Thanh này đang nói với anh là… nợ phong lưu của chính anh thì tự anh đi mà giải quyết, chị biến đây, không chõ mũi vào!

Nhịn không được hơi mỉm cười, cô bé hư hỏng lém lỉnh này. Bất kể là người nào chuyện gì, lúc nên hiểu chuyện thì luôn làm rõ ràng như vậy.

Thật ra, Nhan Thanh không can dự vào trái lại rất thông minh, đây là cách khiến anh đau lòng nhất.

Từ nhỏ, Hàn Tĩnh Nguyệt cùng lớn lên với Cố Trạch Vũ. Tuy rằng anh không có ý gì với cô, nhưng nếu nói không có chút xíu tình cảm gì, vậy thì quá máu lạnh vô tình. Huống hồ anh và Hàn Ngọc Phong lại là bạn tốt của nhau.

Cho dù không xét đến hai điểm này, thì hai nhà Hàn-Cố cũng chơi thân với nhau đời này qua đời khác, mối quan hệ luôn rắc rối phức tạp.

Chẳng qua nàng dâu Nhan Thanh này vẫn chưa lần nào ra mắt ba mẹ, nếu Hàn Tĩnh Nguyệt thật sự lấy chuyện này mà chạy đến trước mặt ba mẹ anh gây sóng gió, dù sao cũng ít nhiều ảnh hưởng đến hình tượng.

Anh thì không sợ gì cả, chỉ sợ đến lúc đó, Nhan Thanh sẽ vì chút phiền toán nho nhỏ này mà đâm ra lo nghĩ, không vui. Vốn dĩ là con sói, đừng đến lúc đó lại rút lui nửa chừng.

7 responses to “Giữ một đêm giam một đời [Chương 26-Phần 1]

  1. Chị quá pro “…nợ phong lưu của chính anh thì tự anh đi mà giải quyết, chị biến đây, không chõ mũi vào!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s